Mời các bạn tiếp tục chiêm ngưỡng những hình ảnh nhiệt huyết tinh thần tuổi trẻ của các bạn sinh viên Khoa Quốc tế nhé!
————————————————
“Giữa núi non trùng điệp và màn sương mờ đặc trưng của vùng cao Hòa Bình, một mái trường mầm non đơn sơ nhưng ấm áp mang tên “Tự Do” đang rộn ràng tiếng cười. Đây là điểm đến của đoàn tình nguyện trẻ tuổi – Các bạn sinh viên Khoa Quốc tế học (HANU), những người mang sắc áo xanh lên thăm cảnh sắc mây ngàn với sự kiện “Xuân Ấm”.
Bức ảnh này được ghi lại một cách ngẫu nhiên nhưng mang lại cho mình khoảnh khắc giản dị và đong đầy cảm xúc. Có thể gọi đây là một câu chuyện “ngoại giao” của trái tim. Tiết trời hôm ấy se lạnh, được ôm lấy và bế bồng các bé trên tay là một điều chính mình cảm thấy ấm áp đến lạ. Bé gấu nhỏ mình bồng là một em bé đặc biệt, ngoan và rất đáng yêu. Chị tình nguyện viên nhớ em bé lắm! Vì vậy, nhân cơ hội tuổi trẻ còn đây, mình sẽ đi muôn nơi dùng hết tuổi trẻ cống hiến, giúp đỡ để rồi với tấm thân khoác lên màu áo xanh thanh niên tình nguyện được “bồng” các em bé ngoan, ôm chặt trong vòng tay này. 
Tri ân 95 năm Ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh.”


————————————————
Mùa hè vừa qua là hành trình đầy ý nghĩa với em – một cô gái mang trong mình sức trẻ và khát khao được cống hiến. Em cùng những người bạn sinh viên đã mang tình yêu thương đến với xã Nhân Lý, tỉnh Lạng Sơn – một vùng núi còn nhiều khó khăn nhưng chan chứa tình người.
Người dân nơi đây giản dị, mộc mạc và luôn nở nụ cười lạc quan giữa những vất vả đời thường. Trong những ngày tình nguyện, chúng em gặp Trâm – cô bé lớp 7 với đôi mắt sáng và nụ cười ấm áp. Trâm không chỉ đáng yêu, ngoan ngoãn mà còn rất hiểu chuyện. Em thường xuyên hỗ trợ chúng em khi còn bỡ ngỡ, như một “người bạn nhỏ” tận tình.
Trâm chia sẻ rằng: “Em rất thích học tiếng Anh, và điểm thi tiếng Anh kỳ vừa rồi là cao nhất trong các môn.” Chúng em nghe xong, ai cũng xúc động. Dù thiếu thốn đủ bề, em vẫn kiên trì học tập với ước mơ trong trẻo.
Trâm là minh chứng rằng: ở nơi cao nguyên xa xôi, ánh sáng tri thức và những nụ cười hy vọng vẫn luôn rực rỡ như mặt trời giữa núi đồi.


————————————————
Mỗi lần khoác lên mình chiếc áo Đoàn không chỉ là trách nhiệm, mà còn là cơ hội để cống hiến, để được đứng cạnh và đồng hành cùng những con người cũng đang hết mình vì một điều chung.
Chúng mình học cách trân trọng từng cơ hội, từng khoảnh khắc – dù là nhỏ nhất – bởi tất cả đều là những dấu ấn của tuổi trẻ, là những đóng góp âm thầm nhưng đầy ý nghĩa.
Và có lẽ, điều đẹp nhất không chỉ là những gì đã làm được, mà là hành trình chúng ta đã cùng nhau đi qua – cùng nhau rực rỡ.

————————————————
Giữa cái lạnh của núi rừng vùng cao, chúng tớ đứng sát bên nhau trong màu áo xanh tình nguyện – những nụ cười rạng rỡ như xua tan mọi khoảng cách. Không chỉ là một tấm ảnh, đó là khoảnh khắc của sự đồng hành, của những trái tim trẻ cùng chung một nhịp đập vì những điều tốt đẹp.
Khi đêm xuống, ánh lửa trại bập bùng thắp sáng cả một khoảng trời ký ức. Ở nơi xa xôi ấy, không có gì ngoài tình người ấm áp – và chính điều đó đã khiến chuyến đi tình nguyện trở thành một phần ký ức không thể nào quên với chúng tớ.


————————————————
“Thanh xuân của tụi mình không chỉ gói gọn trong những bài giảng về thế giới, mà còn nằm ở những khoảnh khắc như thế này, những khoảnh khắc đáng nhớ của tuổi trẻ, những khoảnh khắc mà chẳng thể quay lại lần thứ hai. Là sinh viên Quốc tế học, tụi mình học về những khoảng cách xa xôi giữa các quốc gia, nhưng lại vô tình kéo nhau lại gần hơn trong những ngày tháng đẹp nhất này. Mai này mỗi đứa một nơi, có thể chẳng còn cùng nhau nữa, nhưng chắc chắn sẽ nhớ mãi cảm giác đã từng có một thanh xuân rực rỡ như thế.”

Facebook Comments

