Mình là sinh viên khoa Quốc tế Học của Trường Đại học Hà Nội, và học kỳ mùa xuân vừa qua, mình có cơ hội tham gia chương trình trao đổi sinh viên tại Trường Đại học Ferrara (Università degli Studi di Ferrara), Ý. Nhìn lại toàn bộ quãng thời gian đã đi qua, mình nhận ra đây là một hành trình rất khác: chậm rãi, nhiều cảm xúc và mang lại cho mình những thay đổi sâu sắc hơn mình từng tưởng.
Trước khi đến Ý, hành trình này bắt đầu từ những ngày chuẩn bị ở Việt Nam, khi Ferrara vẫn chỉ là một cái tên xuất hiện trong email và giấy tờ. Quá trình hoàn thiện hồ sơ trao đổi, xin visa, đăng ký môn học và chuẩn bị cho một học kỳ ở nước ngoài khiến mình vừa háo hức vừa lo lắng. Có những lúc mình rất mong chờ được bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân, nhưng cũng có những lúc mình trò chuyện với bố mẹ và băn khoăn không biết liệu quyết định này có thực sự phù hợp hay không. Lần đầu tiên trong quãng đời sinh viên, mình phải tự mình đối diện với rất nhiều quyết định liên quan đến cuộc sống hằng ngày, bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Khi đặt chân đến Ý, cảm giác bỡ ngỡ xuất hiện rất rõ ràng. Mọi thứ đều mới mẻ, từ ngôn ngữ, cách sinh hoạt cho đến nhịp sống. Ferrara không khiến mình choáng ngợp, nhưng lại mang đến một khoảng lặng rất khác so với những gì mình từng trải qua. Những ngày đầu trôi qua khá chậm, chủ yếu là làm quen với trường lớp, cách di chuyển và việc tự lo cho bản thân trong một môi trường hoàn toàn xa lạ. Mình không mất quá nhiều thời gian để thích nghi với Ferrara, nhưng cảm xúc chủ yếu trong giai đoạn này vẫn là nỗi nhớ nhà, nhớ bố mẹ và những điều quen thuộc ở Việt Nam.
Việc học tập tại Đại học Ferrara mang đến cho mình nhiều trải nghiệm mới mẻ. Không khí lớp học cởi mở, sinh viên được khuyến khích trao đổi và bày tỏ quan điểm cá nhân nhiều hơn. Dần dần, mình học được cách lắng nghe kỹ hơn, chuẩn bị chu đáo hơn cho mỗi buổi học và tự tin hơn khi chia sẻ suy nghĩ của mình. Các môn học không chỉ dừng lại ở kiến thức lý thuyết, mà còn giúp mình tiếp cận vấn đề từ nhiều góc độ khác nhau. Bên cạnh việc học, cuộc sống hằng ngày ở Ferrara cũng dần trở nên quen thuộc. Mình học cách sắp xếp thời gian, cân bằng giữa học tập và nghỉ ngơi, và tận hưởng những khoảnh khắc rất bình thường như nấu ăn, đi chợ, gặp gỡ bạn bè. Ferrara không mang đến quá nhiều sự sôi động, nhưng đây chính là điều giúp mình cảm thấy dễ chịu và an tâm. Mình bắt đầu có cảm giác gắn bó với thành phố này theo một cách rất tự nhiên, không quá rõ ràng, nhưng đủ để nhận ra khi mình không còn cảm thấy mình là một người đang ở nhờ nơi đây.
Trong suốt học kỳ trao đổi, mình cũng có cơ hội gặp gỡ và kết bạn với nhiều sinh viên đến từ các quốc gia khác nhau. Những buổi làm việc nhóm hay những lần cùng nhau nấu ăn đã giúp mình mở rộng góc nhìn về thế giới. Mỗi người đều mang theo một câu chuyện riêng, một cách sống riêng, và chính sự khác biệt đó khiến mình học được cách tôn trọng và thấu hiểu nhiều hơn.
Từ Ferrara, mình cũng có cơ hội đi đến nhiều thành phố khác ở Ý và một vài quốc gia châu Âu. Những chuyến đi ấy không chỉ đơn giản là du lịch, mà còn là dịp để mình thử thách bản thân, học cách lên kế hoạch, xử lý tình huống và thích nghi với những điều không nằm trong dự tính. Mỗi lần quay trở lại Ferrara sau những chuyến đi, mình lại có cảm giác quen thuộc, như thể mình đang trở về một nơi đã trở nên thân hơn rất nhiều so với những ngày đầu tiên.
Khi học kỳ kết thúc, mình bắt đầu ý thức rõ hơn về việc mình sắp phải rời Ferrara. Mình dành thời gian cho những điều đơn giản hàng ngày tại Ferrara và nhìn lại những gì mình đã trải qua trong vài tháng ngắn ngủi. Mình nhận ra bản thân đã thay đổi, không phải theo một cách quá rõ rệt, mà là trong cách mình suy nghĩ và cảm nhận. Mình trở nên kiên nhẫn hơn, bình tĩnh hơn và học được cách trân trọng những điều giản dị trong cuộc sống hằng ngày. Khi rời Ferrara, mình mang theo cảm giác tiếc nuối và sự biết ơn rất rõ ràng. Biết ơn vì đã có cơ hội sống trong một môi trường mới, học tập tại một ngôi trường khác, gặp gỡ những con người mới và trải nghiệm một nhịp sống khác với những gì mình từng quen.
Nhìn lại toàn bộ hành trình trao đổi mùa xuân tại Đại học Ferrara, mình nhận ra đây không chỉ là một học kỳ học tập ở nước ngoài, mà là một giai đoạn giúp mình hiểu rõ hơn về bản thân. Ferrara đã cho mình thời gian để chậm lại, để quan sát, để lắng nghe và để trưởng thành theo cách riêng của mình. Khi hành trình này kết thúc, mình biết rằng những gì mình nhận được sẽ không dừng lại ở những kỷ niệm hay kiến thức, mà sẽ tiếp tục ảnh hưởng đến mình trong những chặng đường tiếp theo. Và với mình, đó chính là giá trị lớn nhất của kỳ trao đổi này.





