Grotta Giusti – Điệu nhảy trái chân giữa mùa hè nước Ý của “kẻ ngoại đạo”

Triệu Minh Thu – Lớp 3Q20 – Khoa Quốc tế học, Trường Đại học Hà Nội

Tôi học Quốc tế học – một ngành gắn với những khái niệm như văn hoá, quan hệ quốc tế, toàn cầu hoá, những bài phân tích đa văn hóa và những hội nghị bàn tròn. Thế nhưng, thay vì chọn một kỳ thực tập trong văn phòng, tôi đã chọn dấn thân vào “thánh địa” của ngành Hospitality: nước Ý. Trước khi sang Ý, tôi chưa từng nghĩ rằng có một ngày mình sẽ đứng trong một nhà hàng thuộc khu nghỉ dưỡng cao cấp, làm việc trong ngành nhà hàng – khách sạn, giữa một môi trường hoàn toàn khác với những gì tôi được học trên giảng đường.

Thế nhưng, từ tháng 5 đến tháng 10 năm 2024, tôi đã có khoảng thời gian làm việc và trải nghiệm tại Grotta Giusti Thermal Spa Resort là một thành viên danh giá thuộc tập đoàn Marriott Bonvoy , và đó cũng là quãng thời gian khiến tôi nhìn lại chính mình rõ ràng nhất.

Bước ra khỏi vùng an toàn

Ngày đầu đặt chân đến Ý, đến Grotta Giusti – tòa biệt thự cổ thế kỷ 19 thuộc dòng Autograph Collection của Marriott – tôi mang theo sự tự tin của tuổi trẻ nhưng lại nhanh chóng bị khuất phục bởi thực tế. Có những lúc, tôi cảm thấy khoảng cách giữa lý thuyết và thực tế lớn hơn mình tưởng rất nhiều. Tôi từng tự hỏi: “Mình học Quốc tế học, liệu có phù hợp với ngành dịch vụ không?”  Những ca làm đầu tiên tại Grotta Giusti khiến tôi thực sự bối rối. Môi trường làm việc chuyên nghiệp, nhịp độ nhanh, tiêu chuẩn phục vụ khắt khe và sự đa dạng về quốc tịch của khách hàng khiến tôi cảm thấy mình nhỏ bé và vụng về, một ngôn ngữ mới ngoài tiếng Anh mà tôi chưa thực sự thành thạo. Tôi sợ nói sai, sợ làm chậm nhịp công việc, sợ mình chưa đủ tốt.

Những thử thách không tên

Làm việc trong ngành nhà hàng – khách sạn không chỉ là phục vụ, mà là phục vụ bằng sự tinh tế. Tôi phải học cách ghi nhớ quy trình, quan sát phản ứng của khách, phối hợp nhịp nhàng với đồng nghiệp trong những giờ cao điểm, và luôn giữ thái độ chuyên nghiệp dù mệt mỏi.

Khó khăn lớn nhất với tôi không chỉ là thể lực, mà là tâm lý. Mỗi lỗi nhỏ đều khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Mỗi ca làm kết thúc đều là một lần tự nhìn lại bản thân.

Nhưng cũng chính trong những ngày ấy, tôi học được cách chịu trách nhiệm, kiên nhẫn và không bỏ cuộc.

Khi “Quốc tế học” gặp gỡ “Hospitality”

Thật bất ngờ, chính nền tảng Quốc tế học lại trở thành chiếc chìa khóa giúp tôi thích nghi. Dần dần, tôi nhận ra: ngành học của mình không hề tách rời trải nghiệm này.

Mỗi ngày tại Grotta Giusti, tôi tiếp xúc với khách đến từ nhiều nền văn hoá khác nhau, tầng lớp khác nhau, công việc cũng khác nhau. Tôi bắt đầu “đọc” khách hàng bằng tư duy của một người học về văn hóa. Tôi học cách lắng nghe, tôn trọng sự khác biệt và giao tiếp linh hoạt – những điều tôi từng học trong Quốc tế học, nhưng giờ đây được áp dụng một cách rất thực tế.

Tôi hiểu rằng, ngành dịch vụ không chỉ là công việc tay chân, mà là nghệ thuật kết nối con người. Và chính điều đó đã giúp tôi nhìn ngành nhà hàng – khách sạn bằng một con mắt khác: trân trọng hơn và sâu sắc hơn. Khiến tôi trân trọng với những cơ hội được tiếp xúc, trò chuyện với những vị khách mà tôi được phục vụ. Khoảng thời gian cao điểm từ hè sang thu là lúc áp lực đạt đỉnh điểm. Những ca làm việc kéo dài dưới cái nắng Tuscany hay sự bận rộn khi mùa lễ hội đến đã rèn luyện cho tôi một tinh thần thép. Tôi học được cách quản lý thời gian và xử lý khủng hoảng bằng sự điềm tĩnh: “Piano, piano” (từ từ thôi) – như cách người Ý tận hưởng cuộc sống.

Khoảng thời gian tôi lớn lên

Từ tháng 5 đến tháng 10 năm 2024, tôi không chỉ tích lũy kinh nghiệm làm việc, mà còn tích lũy sự trưởng thành. Tôi tự tin hơn trong giao tiếp, bình tĩnh hơn trước áp lực và hiểu rõ hơn giá trị của lao động.

Tôi nhớ mãi khoảnh khắc một vị khách già nắm tay tôi và nói: “Cảm ơn cháu, món ăn rất ngon, nhưng nụ cười của cháu mới là điều khiến bác muốn quay lại, đó là điều bác chưa từng được nhìn thấy ở những người phục vụ khác.” Giây phút đó, tôi hiểu mình không còn là “kẻ ngoại đạo” lóng ngóng của tháng 5 nữa. Có những khoảnh khắc rất nhỏ – một lời cảm ơn của khách, một cái gật đầu hài lòng từ quản lý, hay một lời công nhận từ đồng nghiệp – nhưng lại khiến tôi nhận ra rằng mình đã thay đổi.

Một ngã rẽ đáng giá

Nhìn lại hành trình ấy, tôi không xem việc “học Quốc tế học nhưng làm nhà hàng – khách sạn” là một sự đi lệch hướng. Ngược lại, đó là một ngã rẽ cần thiết, giúp tôi hiểu rằng trưởng thành đôi khi bắt đầu từ việc dám bước ra khỏi những gì quen thuộc.

Grotta Giusti không chỉ là nơi tôi làm việc trong vài tháng ở Ý, mà là nơi tôi học được cách thích nghi, cách đối diện với nỗi sợ và cách tin vào chính mình. Và hơn hết là sự tôn trọng từ đồng nghiệp, sự trân quý, thấu hiểu và đôi khi cả sự nuông chiều. Chắc có lẽ tôi là một trong những bạn may mắn nhất được khách sạn tổ chức sinh nhật cho và hơn hết là sự nhiệt tình từ cả phía ban giám đốc của khách sạn. Hơn cả, nếu không có sự ủng hộ, hỗ trợ của các thầy cô đến từ khoa Quốc tế học nói riêng và thầy cô trường Đại học Hà Nội nói chung, có lẽ tôi cũng sẽ không thể có được trải nghiệm quý giá ấy.

Với tôi, mùa hè – thu năm 2024 tại Ý sẽ luôn là một dấu mốc đặc biệt: một hành trình không chỉ đi xa về mặt địa lý, mà còn đi sâu vào chính bản thân mình.

Facebook Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *